Wednesday, June 6, 2007




º°¨(¯`'•.¸(¯`'•.¸LoiThinhCau.Kiss.To¸.•'´¯)¸.•'´¯)¨°º <br />











href="http://loithinhcau.vnn.bz"

target=main>
style="FILTER: progid:DXImageTransform.Microsoft.Pixelate(MaxSquare=15,Duration=1)"

src="" border=1 name=slide>















http://hoangclub.vn

Nhan Biet Chinh Minh

Một trong những điều khích lệ nhất mà bạn có thể làm là sự xác định chính mình - biết mình là ai, mình tin vào cái gì và mình muốn đi tới đâu” - Shiela Murray bethel -
Với Sparky, trường học là tất cả, chỉ có điều cậu không thể theo được . Cậu đã thi hỏng mọi môn học vào năm học lớp tám.Cậu trượt môn vật lý hồi học trung học, thi hỏng môn la tinh, đại số và tiếng Anh. Ở các môn thể thao cậu cũng chằng khá gì hơn.Mặc dù đã cố gắng tham gia vào đội đánh Gôn của trường, nhưng sau nhanh chóng thua trận đấu quan trọng duy nhất trong mùa thi đấu. Chỉ có mỗi trận đấu an ủi, cậu cũng để thua nốt.
Suốt đời tuổi trẻ của mình Sparky rất vụng về . Thực ra cậu không bị những học sinh khác ghét bỏ , không ai quan tâm nhiều đến thiếu xót của cậu . Cậu ngạc nhiên khi một người bạn cất tiếng chào cậu ngoài giờ học. Cậu cũng chẳng hẹn hò với một bạn gái nào. Sparky rất sợ bị từ chối.


Sparky là một người thất bại. Cậu, các bạn học của cậu , mọi người đều biết điều đó. Thế là cậu mặc nhiên chấp nhận nó. Sparky quyết định từ sớm rằng nếu mọi việc có chiều hướng khá hơn , chúng sẽ tự nhiên đến. Nếu không cậu sẽ tự bằng long với những gì dường như là tầm thường vốn đã quen thuộc của cậu.
Tuy nhiên, có một điều quan trọng với Sparky – đó là hội hoạ. Cậu rất tự hào về khả năng của mình . Dĩ nhiên là không ai khác thấy được điều đó. Vào năm cuối trung học , cậu đã gửi một số tranh biếm hoạ cho một số tạp chí nhưng bị từ chối. Mặc dù vậy, Sparky vẫn rất tự tin với tài năng của mình đến nỗi cậu quyết định sẽ trở thành một hoạ sĩ chuyên nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp trung học , cậu viết một lá thư gửi đến hang phim Walt Disney. Người ta yêu cầu cậu gửi một vài tranh mẫu theo chủ đề đã gợi ý. Sparky đã dành rất nhiều thơig gian cho chúng cùng tất cả những bức vẽ khác mà cậu gửi theo. Cuối cùng , hang phim Disney cũng hồi âm. Một lần nữa cậu lại bị từ chối. Một thất bại nữa đối với con người thất bại này.


Thế là Sparky quyết định viết tiểu sử của chính mình trong những bức tranh . Cậu đã mô tả lại tuổi thơ của mình - một cậu bé luôn luôn thất bại. Chẳng bao lâu sau nhân vật của chuyện tranh ấy đã trở nên nổi tiếng khắp nơi. Sparky, cậu bế thiếu thành công tại trường và các tác phẩm luôn bị từ chối hết lần này đến lần khác chính là Charles Schultz, người sang tạo ra ‘ Peanuts’, một trong những truyện tranh hài hước nổi tiếng nhất trong lịch sử

Hanh Trang Cho Lop Hoc Cuoc Doi

Ngày hôm nay tôi sẽ xoá khỏi sự quan tâm của mình hai ngày : đó là ngày hôm qua và ngày mai.
Ngày hôm qua là kinh nghiệm để học hỏi còn ngày mai là kết quả của những gì bắt đầu từ hôm nay.
Hôm nay tôi sẽ đón chào cuộc sống thật nới mẻ với niềm tin chắc chắn rằng ngày sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Hôm nay là cơ hội thật sự để tôi sống hết long, vì mọi việc đều có thể xảy ra và không ai có thể dảm bảo chắc chắn là tôi còn trông thấy ánh bình minh của ngày mai.
Hôm nay tôi sẽ xáo đi những nỗi buồn của ngày hôm qua và đầu tư nguồn vốn quý giá nhất của mình - thời gian vào công việc lớn nhất- cuộc sống.
Tôi sẽ tâm huyết dung từng phút một để biến ngày hôm nay thành một ngày đặc biệt trong đời .
Hôm nay tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên đường đi với niềm tin mình sẽ vượt qua.
Hôm nay tôi sẽ chế ngự sự bi quan và chinh phục thế giới với nụ cười trên đôi môi cùng niềm hứng khởi đón chờ những gì tốt đẹp nhất sẽ đến.
Hôm nay tôi sẽ thực hiện những công việc thưòng ngày của tôi trọn vẹn và vui vẻ nhất .
Hôm nay tôi sẽ đứng vững trên mặt đất , nhận thức rõ thực tại và những mơ ước dự định tương lai.
Hôm nay tôi sẽ dàng thời gian để vui sống chia sẻ và quan tâm đến mọi người. Tôi sẽ giảng hoà với những những người thường hay trách cứ và tha thứ cho những người từng mang đến nỗi đau.
Hôm nay tôi sẽ để lại dấu ấn và sự hiện diện cuả mình trong trái tim mọi người .
Hôm nay tôi xin mời bạn chúng ta cùng bắt đầu một mùa mới với những ngày nắng đẹp , thời điểm mà chúng ta có thể thực hiện được những ước mơ tuổi thơ và làm những gì ta có thể làm được.
Và chắc chắn chúng ta sẽ đạt được ước mơ của mình trong niềm vui thực sự.
Vâng trước đây tôi thường lo lắng về những gì ngày hôm qua và lo lắng quá nhiều về ngày mai mà không thực sự sống trọn vẹn cho ngày hôm nay. Tôi đã không nhận ra được rằng với ngày hôm nay tôi có thể làm thay đổi tất cả . bí quyết thật giản dị. Tất cả là do suy nghĩ và cách nhìn của mình . Mọi người nói với tôi là tôi đang hạnh phúc , và tôi cũng cảm nhận như vậy. Tôi kể bí quyết của mình vì tôi rất mong mọi người đều được hạnh phúc.

Duong Ham Xuyen Qua Trai Dat

Hai anh em cậu bé kia có lần quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà. Khi hai cậu bé đang đào, vài đứa trẻ khác đến xem và hỏi họ đang làm gì. Cậu bé đào hố hào hứng trả lời rằng anh em cậu muốn đào một đường hầm xuyên qua trái đất.

Mấy đứa trẻ cười phá lên, chế giễu anh em cậu. Thế nhưng hai cậu bé vẫn tiếp tục đào. Một lúc sau, một cậu nhảy từ cái hố đang đào lên mặt đất, tay cầm một cái chai cũ kỹ đấy nhện, sâu bọ, côn trùng đáng sợ và tay kia giơ cao một túi chứa các viên đá xinh xắn đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Cậu chỉ cho những đứa trẻ kai xem những viên đá tuyệt đẹp ấy và tự hào nói : " Ngay cả khi không đào được đường hầm xuyên trái đất, thì ít nhất bọn mình cũng có thể tìm được những viên đá đẹp như thế, và mình cũng đã có dịp khuất phục lũ côn trùng gớm ghiếc này ! "

Không phải mục tiêu nào cũng hòan thành trọn vẹn.
Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thàng công.
Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng.
Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu.
Không phải tình yêu nào rồi cũng là vĩnh cửu.
Không phải ước mơ nào cũng trở thành hiện thực.

Nhưng nếu bạn luôn lo sợ và không dám bắt đầu, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội đặt chân lên con đường đến thành công, bạn sẽ không bao giờ trưởng thành hơn và bạn chẳng có điều gì kể lại mai sau.

Dung Bao Gio

Đừng bao giờ che giấu cảm xúc thực của bạn. Hãy cười lên khi bạn cảm thấy hạnh phúc. Và đôi lúc bạn có thể khóc khi cảm thấy yếu lòng.

Đừng bao giờ ngừng nỗ lực. Nỗ lực sẽ giúp bạn vượt qua mọi khó khăn và đạt được những kết quả tưởng chừng không thể.

Đừng bao giờ đặt tất cả ghánh nặng của thế giới trên đôi vai nhỏ bé của bạn, hãy biết chia sẽ khi cần thiết.

Đừng bao giờ lo sợ trứơc tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn.

Đừng bao giờ để mình bị tuột dốc vì mặc cảm lỗi lầm. Phải biết chấp nhận, đứng lên và học từ những thất bại đó!

Đừng bao giờ cảm thấy đơn độc, vì đâu đó vẫn có những người sẳn sàng chia sẽ cùng bạn - đó chính là bản thân bạn.

Đừng bao giờ nghĩ rằng số phận không bao giờ mĩm cười đối với bạn, hay bạn không thể thành công. Cánh cửa không bao giờ đóng mãi, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi thử thách đều có thể chinh phục.

Đừng bao giờ đánh mất niềm tin và từ bỏ những ước mơ, khát vọng của chính mình

Thang Va Thua

Mặc dù phải chống chọi với căn bệnh ung thư xương đang bước vào giai đọan cuối nhưng Jim Valvano - 47 tuổi - cựu huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng rổ bang Califolina vẫn cố gắng để trò chuyện cùng một số phóng viên. Ông đã kể lại một câu chuyện xảy ra khi còn là một huấn luyện viên trẻ cho đội tuyển của một trường trung học - khi ông mới hai mươi ba tuổi. Lúc ấy, trước một trận đấu quan trọng, ông đã nói với các cầu thủ của mình lúc sắp ra sân :
- Các em có biết tại sao chuyện thắng thua trong trận đấu lại luôn quantrọng không ? Bởi vì, tỉ số cuối cùng của trận đấu sẽ chỉ rõ chúng ta là ai. Nếu thua, chúng ta là kẻ bại trận; còn nếu thắng, chúng ta sẽ khẳng định được thành công của mình.
- Chưa hẳn thế đâu ! - Người thầy già của Valvano, lúc đó cũng được mời huấn thị, điềm đạm lên tiếng - " Việc dấn thân và quyết tâm hết mình trong thi đấu mới là điều quan trọng. Phải thể hiện hết năng lực của mình, đừng quan tâm đến việc chúng ta thắng hay thua - chính điều đó mới thể hiện rõ chúng ta là ai ! "

Hai mươi bốn năm qua, chính những lời nói ấy đã giúp Valvano có thêm nghị lực. Đã từ lâu, mỗi đêm ông phải bật dậy ba bốn lần trên giường bệnh với chiếc áo thấm đẫm mồ hôi, hai hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau đớn, những cơn sốt do ảnh hưởng của những lần hóa trị. Thêm vào đó là nỗi kinh hòang khi nhìn thấy mình đang chết dần chết mòn trong những cơn ác mộng. Thế nhưng, Valvano đã không bỏ cuộc. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu đến những giấy phút cuối cùng của cuộc đời. Tất cả những gì ông muốn nói là : " Nỗ lực bền bỉ của bạn mới là điều quan trọng, chứ không phải kết quả đạt được. Hãy luôn biết cố gắng vươn lên, hướng về phía trứơc - cho dù bất cứ điều gì xãy ra